|
Truyền hình Hàn Quốc ngó sang Nhật Bản
Báo cáo “So sánh việc làm phim truyền hình Hàn và Nhật” của nhà nghiên cứu Kim Young Duk cho thấy, cát-xê dành cho diễn viên xứ kim chi quá cao so với quốc gia láng giềng.
Trong bản báo cáo gửi Viện Phát thanh truyền hình Hàn Quốc, ông Kim nhận định rằng, việc phải chi quá nhiều tiền cho diễn viên khiến phim Hàn giảm sức cạnh tranh trong quá trình sản xuất. Phần chi cho các ngôi sao đã chiếm 60% kinh phí, trong khi lương cho diễn viên Nhật Bản chỉ chiếm từ 20% đến 30% kinh phí làm phim. Báo cáo viết: “Chi phí quá cao dẫn tới việc phải có ngân sách lớn. Điều này có thể làm giảm doanh thu. Hàn Quốc cần xây dựng hệ thống dự tính tỷ lệ cát-xê, dựa trên nghiên cứu các số liệu khách quan”.
Lý do khiến diễn viên Nhật Bản không được trả lương cao như đồng nghiệp Hàn vì họ thương lượng cát-xê dựa trên các số liệu tích luỹ. Người Nhật đề cao “tỷ lệ tiềm năng”, tức là những tỷ lệ có thể có dựa trên độ hấp dẫn khán giả qua từng tập phim, sự xuất hiện của ngôi sao đó trên truyền hình và các phương tiện truyền thông trong ba năm gần nhất. Diễn viên Nanako Matsushima nhận 4,5 triệu yên (khoảng 4.500 USD) với khả năng tạo ra tỷ suất khán giả xem phim 14,8%. Các con số của Yukie Nakama là 3 triệu yên (3.080 USD) - 14,1%, Kimura Takuya là 3,5 triệu yên (3.500 USD) với 13,1%. Còn với mỗi tập phim, các minh tinh hàng đầu của Hàn Quốc như Bae Yong Jun nhận 250 triệu won (18.900 USD), Song Seung Hyun nhận 70 triệu won (5.400 USD). Bản báo cáo viết: “Chúng ta cũng cần có một hệ thống tương tự, rõ ràng và thực tế”.
Gần đây, nhiều minh tinh hàng đầu Hàn Quốc như Kwon Sang Woo, Ko Hyun Jung và Song Seung Hyun đã nhận ra những khó khăn của việc sản xuất phim truyền hình nên đồng ý hạ cát-xê. Nhưng đây vẫn là vấn đề không thể thương lượng với nhiều ngôi sao đắt giá khác.
Ngoài chi phí sản xuất, Nhật Bản và Hàn Quốc còn có nhiều khác biệt về số lượng phim phát sóng hàng tuần và thời điểm phát sóng. Phim xứ kim chi thường phát sóng hai tập mỗi tuần (thứ hai và thứ ba, thứ tư và thứ năm, và cuối tuần). Còn xứ hoa anh đào chỉ phát sóng mỗi tuần một tập. Phim Hàn cũng dài hơn (thường dài 70 phút), còn phim Nhật chỉ dài 46 phút.
Nhà nghiên cứu Kim Young Duk nhận xét: “Chiếu hai tập phim mỗi tuần có thể khiến tỷ suất khán giả cao hơn. Nhưng để làm được những bộ phim truyền hình có tính cạnh tranh toàn cầu mạnh hơn, chúng ta cần tìm kiếm khả năng chiếu mỗi tuần một tập, cắt ngắn thời lượng và rút bớt thời gian tiền kỳ”.
Các phim truyền hình Nhật Bản thường được quay trước khi trình chiếu từ 6 tháng đến một năm. Điều này khiến các diễn viên, đoàn làm phim và nhà sản xuất có thể được kết quả lao động ưng ý nhất. Nhưng điều này rất hiếm có ở Hàn Quốc. Nhiều phim được sản xuất vào những phút cuối cùng, tạo ra sức ép rất lớn cho cả đoàn. Giới làm phim Hàn có từ “jjokdaebon” để chỉ việc diễn viên chỉ nhận được kịch bản phân cảnh ngay trước khi quay cảnh đó. Nhiều phim còn đột ngột bị kéo dài thêm dựa vào mức độ ăn khách, nhưng sau đó lại bị chê bai vì kéo dài câu chuyện.

|
| "Boys over Flowers" - một bộ phim ăn khách gần đây của Hàn Quốc. Phim đã được kéo dài thêm 4 tập, quay phim với cường độ cao khiến các diễn viên liên tục gặp tai nạn và ngất xỉu trong quá trình sản xuất. |
Ông Kim đề xuất một số biện pháp để chặn những thói quen xấu trên, như có một nhà sản xuất, một đạo diễn hiện trường để cắt bớt thời gian sản xuất, tăng chất lượng chung của cả bộ phim.
Nói về ảnh hưởng của những bộ phim “xà phòng” đối với kinh tế, xã hội và văn hoá, Kim Young Duk cho rằng, các nhà làm phim phải biết làm thế nào để có một tác phẩm tốt nhất, trong thời gian hiệu quả nhất. Ông viết: “Viện Nghiên cứu kinh tế Hàn Quốc xác định, phim “Bản tình ca mùa đông” (Winter Sonata) đem lại lợi ích kinh tế 30 tỷ won. Các công ty sản xuất cũng coi phim truyền hình là phương tiện hiệu quả để xây dựng danh tiếng và kiếm tiền ổn định”.
Ngân An Theo Koreatimes
Ý kiến của bạn?
|