|
Việt Anh: 'Bếp nhà tôi lúc nào cũng ấm'
Được biết đến với vai “thiếu gia” Cao Thanh Lâm trong phim hình sự “Chạy án”, nhưng mỗi năm anh chỉ đóng một phim, như một cách “tiết kiệm” khuôn mặt mình trên truyền hình. Thời gian còn lại, Việt Anh nỗ lực với các dự án kinh doanh và chuẩn bị lên chức bố vào tháng 12 này.
- Điều gì khiến anh cứ bay ra bay vào liên tục giữa Sài Gòn - Hà Nội để tiếp tục “Chạy án” phần 2?
- Không vì điều gì cả, mà vì chúng tôi đã hẹn gặp nhau ở phần hai ngay khi khởi đầu phần một. Mà khi đó thì chúng tôi chưa biết bộ phim có được chú ý hay không, phim làm xong hơn một năm sau mới chiếu, rồi bất ngờ đoạt giải vậy thôi. Rồi mãi sau này thì chú Nguyễn Như Phong mới viết tiếp kịch bản phần hai.
 |
| Việt Anh (phải) trong Chạy án phần 1 |
- Giả sử phần một phim quá dở và vai diễn của anh bị phản ứng mạnh, liệu anh có tiếp tục tham gia chỉ vì một lời hứa?
- Tính tôi là như thế, đã hứa là phải làm, mình phải biết trọng chữ tín của mình trước khi muốn người khác trọng. Nhưng thử hỏi, làm gì có ai biết rõ phần một dở mà vẫn tiếp tục làm phần hai?
- Vậy “Chạy án” phần tiếp theo có gì đặc biệt?
- Chúng tôi quay mỗi ngày 14 tiếng mà không ai than mệt cả. Nhưng đạo diễn bảo tôi làm diễn viên thì phải biết giữ bí mật trường quay.
- Anh là trường hợp hy hữu của thời buổi diễn viên đánh bóng truyền hình quá nhiều mà không ai nhớ tên. Chỉ với một vai chính mà anh đã đoạt giải thưởng và nhận được sự ngợi khen của người làm nghề. Anh nghĩ sao?
- Không ai có thể thành công nếu thiếu đi may mắn. Nhưng cũng chẳng ai cho mình thành công nếu chỉ trông vào may mắn. Tôi không ảo tưởng gì về nghề diễn, đi học lớp diễn viên truyền hình cũng là tình cờ, đi vào phim cũng do những duyên may mà nên. Cho nên, cái thành công như vừa rồi tôi thấy nó lớn lắm, nó vượt ngoài những toan tính của tôi với nghiệp diễn.
Đành rằng ai cũng muốn ghi tên mình trong bộ nhớ khán giả, làm nghệ thuật mà sống đời vô danh nó thật bạc và thật thảm. Nhưng bộ phim là của cả một ê kíp, mình tài lanh cỡ mấy thì mình cũng chỉ là một mắt xích mà thôi. Đừng hy vọng mình là kim cương trong một toa tầu chứa toàn sỏi cuội...
- Nếu không làm diễn viên, anh sẽ làm gì?
- Tôi sẽ kinh doanh như hiện thời hoặc là không biết nữa. Tôi sống theo bản năng nhiều, nên quyết định mọi thứ rất nhanh chóng. Chỉ biết là thích cái gì thì cố mà làm cho bằng được, để rồi không còn hối tiếc. Vì mình chỉ có mỗi một tuổi trẻ, để sống, để yêu, và để có những quyết định đôi khi là bồng bột nữa...
- Vì bồng bột nên dù đã có tiếng ở Hà Nội, nhưng anh vẫn quyết định bỏ tất cả, vào Sài Gòn?
- Cũng có thể coi là quyết định vội vàng, nhưng là không sai lầm. Khi đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất, tôi đã biết Sài Gòn là mảnh đất của mình. Thành phố này lạ lắm, nó dung nạp mọi người trẻ có tham vọng lập nghiệp. Tôi vào đó, dù tôi chẳng có bất cứ thứ gì, kể cả một mái nhà, đến món ăn cũng lạ. Nhưng rồi, tôi đầu quân cho công ty Mai Linh, và quyết định thành lập công ty New Style. Tôi nghĩ rằng, công việc này rất hợp với mình.
- Nghệ sỹ kinh doanh đang là mốt. Anh thấy sao về ý kiến đó?
- Chuyện kinh doanh có là mốt hay không thì tôi chẳng bàn nhiều. Nhưng cái danh cái tiếng mình gây dựng khó vô cùng, có mua bằng tiền thì cũng phải đổ mồ hôi trên phim trường mới có được vài phút chạy trên tivi, chẳng ai lại tự dưng lăng xê một kẻ lãng xẹt và nhôm nhựa. Nhưng ai sẽ mua cái danh tiếng đó trên thương trường khốc liệt này? Không ai hết! Thời phù phiếm qua lâu rồi. Chúng tôi làm việc với nhau dựa trên thực lực và hiệu quả.
Ngay cả khi người ta book quảng cáo trên các tờ báo, bây giờ người ta cũng lựa chọn thật kỹ nội dung, tờ báo nào có gout phù hợp với sản phẩm của họ, thì họ mới duyệt, chứ không phải thân quen mà xong. Bằng chứng đấy thôi, quá nhiều nghệ sĩ mở quán hay mở shop, nhưng nào có mấy ai thành công?
Thời gian đầu tôi mới vào Sài Gòn là khó khăn nhất. Tôi đã phải tự lo mọi thứ. Ngày trước ở Hà Nội tôi được lo mọi thứ. Mà là cái nơi mình thông thuộc hết rồi, gặp ai cũng quen, nói gì cũng dễ. Vào Sài Gòn, tôi phải thiết lập mọi mối quan hệ và bắt đầu từ con số không. Tôi chẳng tự hào gì vì thành công của tôi quá nhỏ bé, nhưng tôi muốn nói khi mình đã quyết định rồi thì mình không được đầu hàng, phải tìm mọi cách đi đến đích.
Ngày mới vào công ty, tôi nào đâu đã biết thế nào là đời sống công sở, vậy mà chỉ vài tháng là quen. Rồi người ta nói tôi cặp bồ với một lãnh đạo công ty để được vào tập đoàn, những chuyện đó thật nực cười. Năng lực làm việc sẽ giúp mình xoá bỏ mọi định kiến.
- Một tuổi thơ thiếu vắng hạnh phúc gia đình có ảnh hưởng thế nào đến anh?
- Bố mẹ tôi chia tay nhau khá sớm. Không đứa trẻ nào thấy vui khi mình hoặc là phải sống với bố hoặc là với mẹ. Mẹ tôi đã nuôi hai anh em tôi trong một điều kiện tốt nhất. Và dù không sống với chúng tôi, nhưng bố tôi không phải là người cha bạc bẽo, ông vẫn quan tâm tới chúng tôi theo cách của mình. Hơn thế, chúng tôi có cả hai dòng họ nâng niu. Thành thật thì tôi đôi khi có tủi thân với bạn bè cùng lớp. Nhưng tôi là kẻ lạc quan, tôi không uỷ mị để gom nỗi buồn ấy thành những giọt nước mắt. Về sau, chúng tôi hiểu sự thiếu hụt ấy dạy cho mình sự cứng cáp...
Cuộc sống của tôi không phải hoàn toàn thuận lợi. Khi mẹ đi công tác ở phía Nam, anh em tôi tự lập mọi việc. Anh tôi đã có lúc vì thấy cuộc sống vất vả đã bảo lưu việc học, đi buôn máy tính, ham quá mà nghỉ học. Rồi anh em tôi mở công ty tư vấn tài chính Song Anh để bắt đầu kinh doanh cách đây 3 năm. Anh em tôi lúc nào cũng có nhau và tôi luôn hiểu mình được như hôm nay có một phần nhờ sự hy sinh của anh tôi và những người thân...

- 25 tuổi, sự nghiệp mới bắt đầu, dự định cao như núi, nhưng anh đã bắt đầu cuộc sống hôn nhân. Anh có cho rằng mình kết hôn vậy là quá sớm?
- Tôi là người bản năng, tôi không toan tính bất cứ thứ gì, thế nên đừng hỏi tôi về toan tính trong tình yêu. Tôi lớn lên trong sự khuyết thiếu kết nối giữa các thành viên, tôi hiểu hơn ai hết giá trị của một mái ấm. Thuỳ Linh làm phóng viên ở Trung tâm tin tức, Đài Truyền hình TP HCM. Trước đây, cô ấy là học trò của mẹ tôi khi mẹ dạy tiếng Anh.
Chúng tôi tình cờ gặp nhau khi tôi vào Sài Gòn, chỉ tình cờ thôi mà thành hữu sự. Yêu nhau vì thấy hợp nhau, cưới nhau vì không thể thiếu nhau. Chúng tôi đang chờ đón bé gái Song Anh chào đời vào tháng 12 này.
- Có vợ con rồi, sự đào hoa có khiến anh bị “truy kích” tứ phía, cả đàn ông lẫn phụ nữ?
- Đàn ông thì không, vì tôi không coi thường ai nhưng tôi là người rành mạch. Đàn ông yêu vai diễn của tôi thì được, nhưng đừng có yêu tôi. Còn phụ nữ, có thể có, nhắn tin hay gọi điện, đôi khi là một lời mời đi cà phê. Thực ra tôi thấy điều này cũng có chút thú vị vì có yêu quý mới làm phiền. Nhưng tôi không có thời gian cho riêng mình nữa, công việc lu bu, đi quay phim mà vẫn cứ phải ôm điện thoại giải quyết công việc, nên gọi hoài, mời hoài họ cũng chán thôi. Mà đâu có ai được như vợ tôi.
Mỗi khi nhận vai diễn mới, chúng tôi lôi nhau đi siêu thị, vợ tôi mua cho tôi cả tủ áo quần. Cô ấy cứ đùa, không ai dại như vợ, cứ mua áo đẹp cho chồng để chồng đi... cặp với các cô gái trẻ đẹp, xinh xinh...
- Gia đình anh có xu hướng... bay lượn ngoài đường hơn ở nhà. Anh có thấy cái gian bếp nhà mình quá rộng và quá lạnh?
- Mọi người đùa, nhà tôi ở gần hồ Con Rùa, sao không cho thuê văn phòng kiếm bạc triệu. Nhưng vợ tôi là người thích sự yên tĩnh. Cô ấy dù bận mấy cũng về nấu cơm cho chồng ăn và thích giải trí ở nhà. Cuối tuần thì bạn bè đến bày biện ăn uống, mình không nấu thì có bạn bè nấu. Thế nên cái bếp nhà tôi lúc nào cũng... ấm.
(Theo Sài Gòn Tiếp Thị)
|