|
Vi Cầm: 'Lâu không đóng phim cũng nhớ'
Cô Hà mong manh, thầm lặng với biết bao ẩn ức trong "Chuyện phố phường" đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là cô phóng viên nghịch ngợm và cá tính. Qua những tập phim đầu của "Phóng viên thử việc", nhân vật Hồng Quyên đã đem đến cho khán giả một góc nhìn mới về Vi Cầm.
- Hồi đóng "Chuyện phố phường", trước khi được nhận vai Hà, chị đã phải diễn thử một cảnh rất khó. Còn lần này thì sao?
- Phim này, tôi không phải diễn thử như Chuyện phố phường. Chỉ có “casting” trang phục thôi. Tôi hẹn gặp chú Trọng ngoài quán cà phê và “ra mắt” Hồng Quyên: áo thể thao màu hồng, tóc búi, quần bụi.
Tôi muốn chú Trọng góp ý xem nên tăng thêm hay giảm bớt độ nghịch ngợm của trang phục. Ngắm nghía một hồi, chú bảo: Cũng được đấy, nhưng thêm ít dây rợ nữa càng hay. Trong kịch bản tả “cô này” mặc quần lùng nhùng và có nhiều dây dợ mà. Thế là đi may mấy cái quần có dây.

- Chị gặp khó khăn gì khi vào vai Hồng Quyên?
- Thực ra thì nhân vật Quyên không quá mạnh mẽ. Hồng Quyên là cô gái cá tính, quả quyết chứ không hề đanh đá hay ngổ ngáo. Thậm chí còn khá yếu mềm nữa. Có những lúc cũng ngồi khóc hu hu đấy. Nếu nói đoạn nào khó diễn, thì đấy là một vài cử chỉ, hành động hơi bất thường của Quyên.
Chẳng hạn, nhận được lương mừng quá rú lên một tiếng, hay xả stress bằng cách hét toáng ngoài phố. Tôi thì chưa từng ồn ã như thế bao giờ. Không tưởng tượng được là khi hét, mình phải hét to cỡ nào, vẻ mặt mình lúc ấy phải ra sao, rồi chân tay để như thế nào nữa. Cũng phải tập “hét” nhiều lần ở nhà. Chỉ sợ “làm” hơi quá hoặc chưa tới, nhân vật sẽ thành ra vô duyên.
- Vậy chị nghĩ gì về nhân vật Hồng Quyên?
- Tôi thấy Hồng Quyên trong kịch bản có chút gì mang hơi hướng phim Hàn Quốc, không phải là một vai “đời thường” mà hơi bất bình thường. Khi diễn, tôi đã cố gắng giảm tối đa mức độ bất thường đi, để gần hơn với đời thường.
Tuy nhiên, ý đồ của đạo diễn không phải là tạo ra một nhân vật hoàn toàn đời thường. Chú Trọng muốn “làm” hơi quá một chút để mang lại sự trẻ trung, vui vẻ và cuốn hút. Không nhất thiết cô Hồng Quyên trên phim cứ phải trăm phần trăm giống “người thực” đúng không?
- Điểm nổi bật của Hồng Quyên là cứ hễ ở đâu thấy cảnh bất bình liền tả xung hữu đột. Ngoài đời, Vi Cầm có... dũng mãnh thế không?
- Chắc tôi sẽ chạy đến núp sau gốc cây, rồi lấy điện thoại gọi cho... công an. Còn mấy cú song phi ấy là công lao của con chú Trọng. Anh ấy dạy tôi mấy buổi pencak silat. Lẽ ra trong phim còn có cảnh Hồng Quyên biểu diễn một bài quyền.
Tôi cũng tập được khoảng 2/3 bài. Nhưng đợi mãi vẫn chưa quay cảnh ấy. Tới lúc quay thì “võ” thày đã trả gần hết cho thày rồi. Đạo diễn hô “múa quyền”. Tôi cũng múa, nhưng tay, chân cứ mềm oặt ra. Thế là phải chuyển thành... tập thể dục.
- Trước đây, chị rất ngại những vai “dữ dằn”. Còn bây giờ, chị cảm thấy thế nào?
- Bây giờ thì không “mặc định” cho mình một vai diễn nào cả. Tôi chỉ ngại những nhân vật mà tính cách, lối cư xử, hành động không thuyết phục được chính mình thôi. Tôi có cái dở là làm gì cũng theo cảm xúc. Phim nào thích thì đóng rất hay, còn phim nào đã không thích là mặt mũi lên phim cứ đơ đơ ra.
- Tới giờ, chị đã có một vốn liếng điện ảnh kha khá. Sau từng ấy vai, nghệ thuật thứ bảy đã là một phần cuộc sống giống như cây vĩ cầm chưa?
- Tôi không coi đó là nghề tay phải hay tay trái, mà là một công việc mình yêu thích. Có thể chưa đến mức sống chết vì nó, nhưng lâu lâu không đóng phim thì cũng nhớ đấy!
- Chị thích được viết về mình như thế nào?
- Tôi không thích những lời khen ngợi, thổi phồng quá mức, nhưng tôi cũng không phải là người tự ti hay quá khiêm tốn. Tôi biết mình đạt và chưa đạt được điều gì.
(Theo Thanh Niên)
|