|
|
|
|
| Đạo diễn |
: |
 |
| Diễn viên |
: |
 |
| Sản xuất |
: |
 |
| Kịch bản |
: |
 |
| Thể loại |
: |
 |
| Xuất bản |
: |
2004 |
| Độ dài |
: |
121 phút |
|
|
|
|
Bằng những tình tiết thật, những đoạn phim tư liệu và nhiều cuộc phỏng vấn, Michael Moore cho mọi người thấy cái nhìn của ông về những vấn đề liên quan đến Tổng thống George W. Bush và cuộc chiến chống khủng bố sau sự kiện đau thương 11/9.
Bối cảnh câu chuyện diễn ra vào kỳ bầu cử Tổng thống Mỹ 2000, cuộc chạy đua giữa Phó Tổng thống Al Gore và cựu thống đốc bang Texas George W. Bush trở nên sôi động khi kết quả bỏ phiếu của 2 ứng cử rượt đuổi sát nút. Chỉ còn bang Florida vẫn đang tiến hành kiểm phiếu nhưng người ta tin tưởng vào chiến thắng của Al Gore. Mọi sự rắc rối nảy sinh khi một đài truyền hình vô tình tung ra hình ảnh Bush trúng cử, tin đồn thất thiệt lan nhanh và trở thành sự đã rồi khi Thượng nghị viện thừa nhận ông đắc cử. Chiến thắng “giả” đã trở thành thật mặc cho dân Florida bất bình giận dữ, Hạ nghị viện phản đối gay gắt, dân chúng phản ứng biểu tình rầm rộ.

Dẫu sao, Bush vẫn là tổng thống dù ngày nhậm chức tuyên thệ của ông không suôn sẻ tuyệt đối vì cơn mưa cà chua trứng thối. Ông tiếp quản Nhà Trắng bằng việc nghỉ ngơi thư giãn, đi du ngoạn và không mấy quan tâm đến cái tin khủng bố Al Quaeda đang âm mưu “làm thịt” nước Mỹ. Chuyện gì đến đã đến, ngày 11 tháng 9, khi Bush cùng đoàn tùy tùng đến thăm một trường tiểu học ở Texas thì hai chiếc máy bay đã lao vào tòa tháp đôi Trung tâm thương mại thế giới, gây ra nhiều thiệt hại. Tại chính thời điểm đó, ông đang đọc truyện “Chú dê con” trong sách tập đọc của bọn trẻ.

Cuộc truy tìm manh mối kẻ chủ mưu Osama Bin Laden đã dẫn người ta đến những mối liên hệ mờ ám giữa trùm khủng bố với Tổng thống. Nhưng Bush buộc phải làm gì đó để xoa dịu nỗi đau của dân Mỹ, ông liền cho quân tấn công Afghanistan. Nhưng cuộc chiến tại đây lại không theo dấu Bin Laden mà hướng nhiều đến nguồn lợi tập đoàn Caspi được hưởng từ dự án ống dẫn khí vắt qua đất nước này. Cuộc chiến chống khủng bố của Bush tiếp tục chĩa mũi nhọn vào Iraq và người ta đã nhắc đến một “Việt Nam thứ hai” đầy đau thương. Nhưng rồi người Mỹ chợt nhận ra, họ cũng mất mát không ít cho cuộc chiến sặc mùi dầu mỏ này, màn kịch dối trá đã để lại bao xác lính trên sa trường, bao thương binh tuổi đời còn rất trẻ thất thểu trở về. Những bà mẹ mất con, người vợ mất chồng chỉ biết khóc trong căm phẫn.
Đạo diễn Michael Moore đã dựng nên Fahrenheit 911 với nhiều thông tin chi tiết, những hình ảnh đắt giá, giúp khán giả có được cái nhìn chân thực về sự kiện 11/9 năm đó. Nhưng bộ phim này đã gặp rất nhiều trắc trở trong quá trình phát hành. Tháng 5/2004, ông thông báo rằng hãng Disney – chủ sở hữu nhà phân phối Miramax đã chính thức ngăn việc phát hành bộ phim, ông thực sự thất vọng vì Fahrenheit 911 bị “chèn ép” quá đáng. Chủ tịch Michael Eisner của Disney đã lo rằng bộ phim sẽ gây bất lợi cho các công viên, khách sạn và các cơ sở làm ăn khác ở Florida của hãng do người anh em Jeb Bush của Tổng thống là thống đốc ở đây.

Cuối cùng Fahrenheit 911 vẫn được chính thức khởi chiếu tại Liên hoan phim Cannes 2004 và nhận được tràng pháo tay dài nhất chưa từng có trong lịch sử tổ chức Liên hoan này. Về độ dài khoảnh khắc người ta đứng lên hoan hô cũng gây ra khá nhiều tranh cãi, nhiều nhà báo đã ước tính khoảng chứng 15-25 phút.
Đạo diễn Michael Moore nói rằng đối tượng mà ông nhắm tới là “50% dân số Mỹ không bỏ phiếu. Họ là những người tinh tú của xã hội? Họ giàu có? Họ học cao hiểu rộng? Không. Họ là những người nghèo, thuộc tầng lớp công nhân, những người mẹ, những người trẻ và những người Mỹ gốc Phi”. Fahrenheit 911 đã lập được nhiều kỷ lục đáng nể: bộ phim tài liệu được trình chiếu rộng rãi nhất, giành được doanh thu cao nhất sau tuần đầu phát hành gần 24 triệu USD, bộ phim tài liệu đầu tiên có doanh thu vượt qua con số 100 triệu USD ở Mỹ. Ngoài ra, nó còn giành được vô số giải thưởng quan trọng trong đó có giải thưởng của Liên hoan phim Cannes.
Thu Phương |