|
|
|
|
| Đạo diễn |
: |
 |
| Diễn viên |
: |
 |
| Sản xuất |
: |
 |
| Kịch bản |
: |
 |
| Thể loại |
: |
 |
|
|
|
|
Với sự tràn ngập của màu xanh dương, câu chuyện về bi kịch của một phụ nữ Pháp đã thu hút tâm trí, thách thức tất cả giác quan của người xem. Dù không đoạt giải Oscar, tác phẩm vẫn được giới phê bình coi là hình mẫu tiêu biểu cho thể loại phim tâm lý.
Nữ nhạc sĩ Julie Vignon (Juliette Binoche) từng có một gia đình hạnh phúc. Patrice Vignon, chồng của cô, là một nhạc sĩ nổi tiếng. Cô có một đứa con gái xinh xắn, thông minh tên Anna. Thế rồi Julie mất cả hai khi chiếc xe chở gia đình cô gặp tai nạn trong một chuyến đi ở tỉnh lẻ. Không còn lý do để tồn tại trên cõi đời, cô tìm cách tự tử trong bệnh viện nhưng không thành.

Xuất viện, góa phụ trẻ trở về ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô, gói ghém vật dụng cá nhân của chồng và con rồi rao bán toàn bộ dinh thự. Bản hợp xướng viết dở dành cho lễ kỷ niệm ngày thành lập Liên minh châu Âu của Patrice là thứ cuối cùng mà Julie mang theo như một kỷ vật của người đã khuất. Trong những ngày chờ bán nhà, Oliver, người bạn của Patrice, là người thường xuyên đến thăm hỏi Julie.
Thuê một căn nhà nhỏ ở Paris, Julie sống vật vờ như một cái bóng, vô cảm và bất cần. Cô trốn tránh người quen, không liên lạc với họ hàng, thậm chí còn lãng quên chính bản thân mình. Người duy nhất mà cô thăm viếng là bà mẹ già đãng trí trong trại dưỡng lão, nhưng bệnh tình của bà chỉ càng khiến cô cảm thấy cuộc đời thật đáng buồn. Nỗi cô đơn lên đến cực điểm khi Julie cảm thấy ghen tị với cảnh sinh hoạt đầm ấm của gia đình chuột trong căn phòng trọ. Chúng có đầy đủ các thành viên, trong khi cô phải lủi thủi một mình.

Tâm hồn nhạy cảm của Julie vẫn lắng nghe từng hơi thở của cuộc sống xung quanh. Cô trăn trở trước phận đời hẩm hiu của một nghệ sĩ đường phố, dáng đi xiêu vẹo của một gái điếm trong cơn mưa, bước chân nặng nề của những người bán hàng rong giữa đêm khuya khoắt. Thế rồi Oliver cũng tìm được cô sau bao ngày lặn lội khắp hang cùng ngõ hẻm. Anh muốn cô giúp đỡ để hoàn thành nốt tuyệt phẩm mà Patrice còn viết dở.
Một ngày nọ, Julie tình cờ phát hiện ra rằng người chồng quá cố không hoàn hảo như cô tưởng. Nhà soạn nhạc lừng danh có quan hệ tình cảm vụng trộm với một thiếu nữ từ rất lâu và để lại trong cơ thể của cô gái kia một đứa con trước khi lìa đời. Julie quyết định thực hiện một số việc mà cô cho là nên làm: hoàn thành nốt tác phẩm dang dở của Patrice, hỗ trợ tài chính cô gái kém may mắn kia ...

Three Colours: Blue là phần đầu trong loạt phim Three Colours của Krzysztof Kieslowski, đạo diễn người Ba Lan. Loạt phim này nói về cuộc sống, quan điểm, thói quen, cách hành xử, nhân sinh quan của những con người hết sức bình thường trong xã hội hiện đại. Mỗi bộ phim là một câu chuyện buồn nhưng ẩn chứa tinh thần lạc quan của những người bất hạnh trong cuộc. Cách giải quyết vấn đề trong cả 3 phim phản ánh đúng xu thế thời đại trong một thế giới ngày càng rộng mở. Nó đề cao tính nhân văn và cổ vũ cho nguyên tắc: khép lại quá khứ để hướng tới tương lai.
Giống như hai phần sau, tác phẩm được bao trùm bởi màu sắc nằm trong tựa đề của nó: xanh dương. Vô số cảnh được quay với cốc lọc hoặc ánh sáng màu xanh dương (cơn mưa lúc nửa đêm, hồ bơi, những nốt nhạc trên bản giao hưởng dang dở) và nhiều đồ vật cũng có màu này (chiếc kẹo sót trong ví, chùm đèn đá). Chẳng hạn, khi Julie nghĩ về giai điệu của bản giao hưởng mà Patrice chưa kịp hoàn thành, màu xanh tràn ngập màn hình. Phim cũng có nhiều cảnh chỉ có màu trắng, đỏ, xanh (ba màu tương ứng với ba phần của series). Nhiều cảnh bị "thống trị" bởi ánh sáng đỏ. Trong một cảnh, khán giả có thể nhìn thấy những đứa trẻ quấn khăn tắm màu trắng và đeo phao màu đỏ nhảy xuống bể nước màu xanh.

Diễn tả nội tâm nhân vật được đánh giá là phương diện thành công nhất của Three Colours: Blue. Xuyên suốt từ đầu đến cuối phim là những chuyển biến tâm trạng của Julie. Do đó, người xem rất dễ mang cảm giác nặng nề như nhân vật vậy. Mỗi lần nhạc chuyển cảnh vang lên, ta lại quan sát thấy một chút thay đổi trong cách nghĩ của Julie. Màu xanh trong phim cũng hết sức đặc biệt. Tưởng chừng nó chỉ mang đến cảm tuyệt vọng, u uất nhưng đến cuối phim, nó lại là màu xanh của hy vọng. Những giọt nước mắt của Julie khiến khán giả yên tâm. Tự dưng khi xem đến phần kết, cảm giác nặng nề biến đâu mất, người xem quay trở lại trạng thái nhẹ nhõm lâng lâng. Juliette Binoche đã tỏa sáng với lối diễn xuất chân thực nhưng tinh tế, thể hiện rõ sự chán chường tột độ của một phụ nữ đa cảm nhưng mất hết niềm vui sống. Nhìn cảnh chùm đèn xanh chiếu rọi vào khuôn mặt đau khổ của nhân vật chính, ta có cảm tưởng rằng Julliette từng trải qua cảnh ngộ của nhân vật.
Minh Quân |