|
Daniel Day-Lewis - Oscar nam chính xuất sắc
Trong buổi lễ trao giải Oscar lần thứ 80 (25/2/2008), danh hiệu "Nam diễn viên chính xuất sắc" đã thuộc về Daniel Day-Lewis. Thật khó có thể diễn tả cảm xúc của chàng diễn viên người Anh, bởi anh đã chờ đợi gần 20 năm để bước lên bục vinh quang lần thứ hai.
Chỉ đóng 18 phim trong 25 năm, Daniel là một trong những diễn viên kén vai nhất tại Hollywood. Tuy nhiên, một khi đã nhận vai, anh dồn toàn bộ thời gian và tâm trí cho nhân vật đến mức quên cả bản thân. Sự tỉ mỉ và khắt khe với chính mình trong từng vai diễn khiến chàng tài tử người Anh trở thành kẻ lập dị trong mắt nhiều người. Tuy nhiên, mỗi khi Daniel đóng phim thì quá trình tìm hiểu nhân vật của anh trở thành đề tài khai thác của nhiều tờ báo.

Trong In the Name of the Father (1993), Daniel đóng vai một người bị tình nghi là phần tử khủng bố và lĩnh án oan trong một vụ án gây tranh cãi tại Anh vào năm 1977. Để đóng vai này, anh phải ăn kiêng để sút gần 10 kg trọng lượng cơ thể, nói giọng của người dân ở khu vực phía bắc Ireland trong suốt quá trình quay. Thậm chí Daniel còn yêu cầu diễn viên khác hắt nước lạnh vào mặt và nhục mạ mình để anh cảm nhận được tâm trạng của nhân vật. Vai diễn giúp đem về cho anh đề cử Oscar và Quả cầu vàng lần thứ hai và đề cử BAFTA lần thứ ba.
Năm 2002, Daniel được đạo diễn Martin Scorsese mời đóng một trùm xã hội đen xuất thân từ nghề mổ lợn trong Gangs of New York. Tài tử người Anh dành hẳn vài tuần để học nghề mổ lợn. Trong quá trình quay, anh cư xử y hệt như nhân vật, kể cả khi bước vào nhà hàng, siêu thị hay những nơi công cộng. Phim chưa quay xong thì Daniel được chẩn đoán mắc bệnh viêm phổi. Tuy nhiên, anh từ chối điều trị vì không muốn làm chậm tiến trình quay của cả đoàn. Cuối cùng, dưới sức ép của các bạn diễn, Daniel buộc phải chấp nhận điều trị bệnh. Diễn xuất của anh trong Gangs of New York đem về cho anh đề cử Oscar lần thứ ba và giải thưởng BAFTA dành cho Nam diễn viên chính xuất sắc.
|

|
| Daniel Day-Lewis trong phim "There Will Be Blood". |
Sau Gangs of New York, đạo diễn Rebecca Miller, cũng là vợ của Daniel, mời anh đóng vai chính trong The Ballad of Jack and Rose. Trong quá trình quay, anh sống tách biệt với vợ để cảm nhận được cảm giác cô đơn - yếu tố cần thiết để hoàn thành tốt vai diễn. Ngoài ra, việc sống một mình cũng giúp Daniel có nhiều thời gian hơn để nghiên cứu và tập trung vào nhân vật. Mặc dù bộ phim thất bại thảm hại về doanh thu, diễn xuất của Daniel nhận được lời khen ngợi của hầu hết các báo.
Chào đời ngày 29/4/1957 tại London, Daniel là con trai của một nhà thơ và một nữ diễn viên. Bố anh mang hai quốc tịch Anh và Ireland, còn mẹ là người gốc Do Thái. Chị gái của anh, Tamasin Day-Lewis, sau này trở thành nhà sản xuất phim tài liệu và truyền hình. Bố của Daniel bước vào tuổi 53 khi anh ra đời, vì thế nên ông không quan tâm lắm tới con cái. Ông qua đời khi Daniel tròn 15 tuổi.
Khi gia đình chuyển tới quận Greenwich ở phía nam thủ đô London, Daniel lớn lên cùng với những đứa trẻ ngỗ nghịch. Do mang tiếng là “dân Do Thái” và lại từ phía bắc thủ đô tới nên cậu thường xuyên bị chúng bắt nạt. Rất nhanh chóng, Daniel bắt chước giọng và kiểu hành xử của lũ trẻ phía nam London để xóa đi gốc gác ở phía bắc. Khả năng bắt chước của cậu khiến mọi người vô cùng thán phục. Nhưng cũng bởi chỉ chơi với những đứa trẻ bất hảo nên Daniel khá ương bướng. Cậu hay cùng đám bạn đi ăn cắp ở siêu thị, đánh nhau, trấn lột và có nhiều hành vi phạm pháp khác.
Lo ngại Daniel sẽ trở thành cặn bã của xã hội nếu tiếp tục học ở Greenwick, ông bà Day-Lewis gửi cậu tới một trường ở quận Kent. Mặc dù ghét trường học, Daniel lại tỏ ra quan tâm tới hai môn: làm mộc và diễn xuất. Ở tuổi 14, cậu đóng một vai phản diện nhỏ trong bộ phim mang tên Sunday Bloody Sunday. Sau này, Daniel kể lại rằng lúc đó anh cảm thấy vô cùng sung sướng vì được trả 2 bảng để phá hỏng những chiếc xe hơi đắt tiền trong phim.

Năm 1975, Daniel bước sang tuổi 18 - cái tuổi mà anh phải lựa chọn một nghề để kiếm sống. Mặc dù từng tham gia nhiều vở kịch tại nhà hát Tuổi trẻ quốc gia, anh lại muốn trở thành một người thợ đóng tủ. Anh xin vào một trường dạy nghề nhưng không được chấp nhận. Thế là anh xin vào học diễn xuất tại trường Bristol Old Vic (cũng là một nhà hát) và theo học trong 3 năm. Sau khi tốt nghiệp, anh lại tiếp tục làm việc cho nhà hát này.
Năm 1982, Daniel có cơ hội quay trở lại điện ảnh sau 11 năm gián đoạn (kể từ khi anh đóng bộ phim đầu tiên) khi được mời đóng một vai nhỏ trong Gandhi – nhà lãnh đạo vĩ đại nhất trong lịch sử hiện đại của Ấn Độ. Kể từ đó, anh vừa đóng kịch vừa đóng phim. Sự khắt khe trong diễn xuất của Daniel bộc lộ rõ nhất vào năm 1989, khi anh dành cả năm để nghiên cứu cuộc đời nhà văn, nhà thơ và họa sĩ Christy Brown (người Ireland) - nhận vật chính trong phim My Left Foot. Nỗ lực của Daniel đã được đền đáp bằng nhiều giải thưởng danh giá, trong đó có một giải Oscar dành cho Nam diễn viên chính xuất sắc. Trong quá trình quay, Daniel khiến mọi người sửng sốt vì anh suy nghĩ, nói và hành xử hệt như nhân vật. Từ đó, nhiều người cho rằng anh lập dị.
3 năm sau khi giành giải Oscar, Daniel được mời đóng vai chính (một chiến binh da đỏ) trong The Last of the Mohicans (1992). Tâm đắc với kịch bản, anh lao vào nghiên cứu nhân vật với tất cả sự nhiệt tình và quyết tâm. Nhiều tờ báo đã đăng bài viết nói về quá trình tập luyện của Daniel. Ngoài những buổi tập võ thuật, chạy, bắn cung, phi lao, ném thừng, bơi lội, lột da súc vật, anh còn sống trong rừng nhiệt đới (nơi nhân vật sống) vài tuần để cảm nhận suy nghĩ và hành vi của nhân vật. Trong quá trình quay, Daniel thậm chí còn luôn mang theo khẩu tiểu liên (thứ vũ khí mà nhân vật của anh hay sử dụng) để luôn luôn sống trong tâm trạng của nhân vật.
Với những thành tựu đạt được trong sự nghiệp, hẳn Daniel phải rất biết ơn quyết định sáng suốt của bố mẹ khi tách anh ra khỏi đám bạn xấu từ thủa đi học. Với danh hiệu Oscar lần thứ hai, cái tên Daniel Day-Lewis chắc chắn sẽ khiến nhiều đạo diễn phải chú ý. Nhưng chẳng mấy ai tin tài tử người Anh sẽ bớt khắt khe hơn trong việc chọn vai diễn, đơn giản vì nó đã trở thành một nguyên tắc sống của anh.
Việt Linh
|